Tin tức

17Th22018

 

Khoảng 2 tháng trước, chị Ngô Phạm Ngọc Thu xinh giới thiệu đến tôi một bạn bằng tuổi Nguyễn Tuấn Anh và chơi với Tuấn Anh từ bé : đó là Vũ Quang Bách. Theo những gì tôi biết thì Bách được chị Thu giới thiệu vào Funix học, sau đó giới thiệu sang Lập trình KID. Lúc đó tôi còn khá nhiều thời gian rảnh nên nhận kèm Bách. Ấn tượng của tôi về Bách là một bạn sở hữu giọng nói nghe rất dễ mến, bạn gọi tôi là thầy, xưng con một cách trân trọng. Tôi đi dạy không ít. Dù vậy thường chỉ trên bục giảng tôi mới xưng là thầy cho đúng quy định của nhà trường. Ở ngoài tôi hay xưng anh – em cho thân thuộc. Học trò ở miền Bắc quen gọi thầy xưng em nên khi Bách xưng con, tôi nghe lạ tai và thấy có chút gì đó ngọt ngào, gần gũi! 

Dạy Bách một thời gian, tôi thấy Bách không có được sự nhanh nhẹn của Nguyễn Tuấn Anh. Bách cũng không sở hữu khả năng ghi nhớ nhanh như Luong Thang Nguyen. Tôi không lấy đó làm buồn vì nhớ lời anh Nguyễn Thành Nam :
– Thầy giỏi phải là thầy dạy được tất cả các kiểu học sinh. Còn thầy mà chỉ dạy trò giỏi trở nên giỏi hơn thì xoàng!

Cũng phải nói thêm Bách có những chất riêng của Bách! Lần đầu tiên trong lịch sử loài người, à nhầm, trong lịch sử dạy học của tôi, có một bạn học sinh thấy bé nhà tôi khóc liền nói :
– Thầy ơi, hay thầy ngừng dạy để dỗ em bé đi. Con chờ được thầy ạ!

Bách nói hết sức tự nhiên và tình cảm! Điều này khiến tôi bồi hồi một lúc lâu! Bách cũng rất chăm chỉ. Những giờ học với tôi, tôi thường yêu cầu Bách làm đi, làm lại bài tập 10 – 15 lần. Thường Bách ít khi than phiền mà chỉ cặm cụi làm cho đến khi thuộc lòng thì thôi. Và đền đáp xứng đáng cho sự nỗ lực của Bách là 2 điểm 10, 1 điểm 9 từ Funix! Tôi vui, Bách thích thú, chị Huyen Vu mẹ Bách cũng hài lòng!

Tính đến nay tôi đã dạy Bách được 2 tháng. Tôi hay trêu chị Huyền:
– Em thấy nhiều thiên tài ngày xưa học đều dở. Thậm chí bị nhà trường đuổi và đánh giá là “có vấn đề”. Bách không đến mức đó nhưng biết đâu cũng có tí xíu tố chất tài năng và chưa đến lúc thăng hoa cũng nên!

Ừ nhỉ, ai biết đâu được! Có thể lắm chứ! Như tôi vẫn thường mơ mộng, biết đâu trong lứa học trò tôi đào tạo hôm nay, ngày mai sẽ có ai đó làm rạng danh cho Tổ Quốc, cho Đất Nước. Và khi đó dù họ còn nhớ Lập trình KID hay không…thì tôi – kẻ hèn này vẫn thấy tự hào ghê gớm lắm…

27Th72015

Tôi nhớ mang máng vào 1 tối tháng 5, Hannah Kiều Ngọc ping tôi bảo :
– Anh ơi, có bạn này sắp hết Chứng chỉ 1 mà còn môn web và PRF chưa xong. Anh coaching bạn ấy nhé.

Tôi vui vẻ cảm ơn và nhận lời! Case mà tôi nhận được là 1 bạn học lớp 7, chỉ còn khoảng hơn 1 tháng mà web và prf gần như chưa học được gì. Gần 10 năm làm việc với web, tôi biết mình phải làm gì. Tôi tự vạch ra 1 lộ trình và yêu cầu bạn tối nào cũng phải call với tôi để học. Thường là lần call nào cũng từ 30p đến cả tiếng đồng hồ. Cảm nhận đầu tiên của tôi về anh chàng có tên Nguyễn Tuấn Anh này là : rất ngoan, tôn trọng Mentor, giỏi Tiếng Anh và đặc biệt thức khuya!

Cả tháng sau đó 2 anh em miệt mài học tập, gần như ngày nào tôi cũng ping hỏi về tiến độ và thúc giục. Tuấn Anh tiến bộ rất nhanh và nhanh chóng bắt kịp tiến độ. Rắc rối ở chỗ thời gian còn quá ít. Tôi thậm chí hỏi Tuấn Anh :

– Gia đình em có khá không? Liệu đóng tiền học lại môn PRF có nổi không? Mà đóng lại bố mẹ có mắng không?

Tuấn Anh không nói gì về kinh tế gia đình, chỉ thể hiện sự quyết tâm muốn học xong cả PRF đúng thời hạn chứ không học lại. Thế là 2 anh em lại miệt mài…

Trời không phụ người có công, tôi vạch ra con đường đi ngắn nhất, Tuấn Anh chăm chỉ, nỗ lực…và kết quả cuối cùng quá mỹ mãn :

– Tuấn Anh hoàn thành tốt chứng chỉ 1. Thậm chí nhận giải thưởng sinh viên đặt nhiều câu hỏi 2 tháng liền.
– Tôi thì giành giải Mentor của tháng.

Rất tự nhiên, trong 1 buổi học, Tuấn Anh chia sẻ :
– Anh ơi, mẹ em nhờ anh làm blog.
– Okies, cho anh FB của mẹ anh thảo luận cho tiện nhé!
– Dạ

Nói chuyện với tôi là một người chị 3 con mà trẻ măng. Chị rất lịch thiệp. Chị nhờ tôi làm 1 blog tiếng Nhật. Chat qua lại vài lần, tôi thỏ thẻ đề nghị :
– Chị ơi, hay cho em hướng dẫn Tuấn Anh học IT. Vì cháu rất thích IT và mong muốn tương lai là kỹ sư phần mềm ạ (đã thảo luận với Tuấn Anh trước về việc này).

Tôi đã lường trước viễn cảnh bị chị mắng vì chèo kéo hay gì đó nhưng không, chị vui vẻ nói :
– Tốt quá, chị cũng đang tìm thầy dạy tin học cho cháu. Em giúp chị dạy cháu nhé!

Và tôi bắt đầu hướng dẫn Tuấn Anh từ đó. Bắt đầu là C để giống với ngôn ngữ em học tại trường. Vốn đã có ý tưởng tạo 1 trường hoàn toàn mới. Với phương pháp 1-1 gần như chưa có. Tôi nhanh chóng mở web, tạo Fanpage và Tuấn Anh là học viên đầu tiên.

Đến nay tôi và Tuấn Anh học đều hàng ngày, từ 11h – 12h đêm. Tôi dự kiến sẽ hỗ trợ em lâu dài dù sang năm Tuấn Anh sẽ sang Nhật hoặc Mỹ du học. Thế giới phẳng mà! Chỉ cần có máy tính và internet, đâu chẳng học được! Kiến thức của em ngày càng tốt, kéo theo đó là điểm số và thành tích tốt tại trường. Hôm trước Tuấn Anh hào hứng khoe :

– Em học buổi đầu mà xem giáo trình ở trường môn Pascal và hiểu gần hết! Em giơ tay nhiều quá bị thầy mắng là : Tôi chỉ dạy cho những ai chưa biết chứ không dạy cho ai biết rồi!

Ngoài học cùng tôi, Tuấn Anh vẫn đăng ký học Funix CC2 và dự kiến sẽ học đủ 8 CC. Tôi sẽ là Mentor hỗ trợ. Thực sự lâu lâu tôi lại bất ngờ về anh chàng này. Tuổi trẻ mà bạn rất chững chạc. Có lần mẹ giao cho task thiết kế menu. Làm xong mẹ tặng Tuấn Anh 1 tô phở, 1 ly trà sữa và 200k. Tôi liền hỏi :

– 200k đó em định dùng làm gì? (Trong bụng nghĩ các bạn tầm tuổi này sẽ mua truyện, ăn vặt hoặc nạp thẻ game).
– Dạ, em tiết kiệm.

1 câu trả lời làm tôi rất bất ngờ. Em biết quản lý tài chính một cách tự nhiên và từ khi còn nhỏ. Em cũng chơi game nhưng phân bổ thời gian rất tốt để học đều các môn. Tôi hay đùa chị Ngoc Thu Ngo Pham Ngô Phạm Ngọc Thu mẹ Tuấn Anh là :
– Em chỉ mong bé nhà em lớn lên được như anh Tuấn Anh!

Thời gian phía trước còn dài, không ai dám nói trước điều gì. Nhưng tôi sẽ mang hết tâm huyết, khả năng nhỏ bé để vun trồng những mầm non IT, thế hệ kế cận tiếp theo. Tuấn Anh ơi, tương lai phía trước còn dài lắm, và nó sáng lắm, nó sáng ra sao – phụ thuộc vào sự cố gắng hàng ngày của em. Anh nói riêng và mentor Học với chuyên gia, sẽ làm mọi cách để em được bước đi đàng hoàng, thoải mái và bay cao nhất trên bầu trời IT ngập nắng…ngày đó ít nhất sẽ có 3 người tự hào mỉm cười : Đó là Ba, Mẹ em và anh! 

Viết cho cậu học trò nhỏ tuổi!